Mênh mông quá
khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm
cũng bất lực như lời
Khúc mùa thu –
HỒNG THANH QUANG
Tôi biết
chuyện của cô một cách tình cờ. Mẹ cô là bạn thân của dì tôi, vẫn
còn thảng thốt khi kể lại chuyện cô con gái 19 tuổi vừa được cứu sống sau khi cắt
cổ tay tự tử vì thất tình. Mối tình kéo dài từ năm lớp mười cho đến khi cô vào
đại học. Trước khi đi du học, bạn trai cô hứa hẹn rất nhiều, kể cả chuyện sẽ kiếm
học bổng để đưa cô theo… Nhưng chưa đầy một năm, anh ta công khai sống chung với
cô gái khác bên xứ người, và đề nghị chia tay cô qua email.
Mẹ cô tìm cách an ủi: “Nó
như vậy là không xứng với con, tiếc làm gì”. Cô chỉ cười: “Có gì đâu! Ba đồng một mớ đàn ông mà mẹ,
con không quan tâm đến ảnh nữa”. Vậy nên bà cứ đinh ninh là cô đã nguôi
ngoai rồi. Ai ngờ cô “nói một đằng làm một nẻo”, lòng vẫn ấp ủ thương nhớ, căm
hận, đến nỗi cắt cổ tay. May mà gia đình đưa đến bệnh viện kịp thời.
Mẹ cô chảy nước mắt khi tâm sự. “Tính nó là vậy, có gì buồn thường không nói ra, chỉ dấu trong lòng,
còn ngoài mặt cứ cười hơ hớ. Lúc nó nhỏ tui luôn nhớ đến điều đó, mà sao bây giờ
nó lớn tui lại quên. Nó nói ‘có gì đâu’ là tui cho qua liền. Cái nhạy cảm của
người mẹ như tui để đâu rồi không biết nữa.”
Đó là một lời tự trách. Nhưng tôi nghe như một câu hỏi vậy.
Các nhà khoa học đã chứng minh rằng những đứa trẻ sơ sinh có
thể cảm nhận được cảm xúc của người khác. Hẳn nhiên trước tiên là cảm xúc của mẹ
chúng. Nếu người mẹ vui sướng hạnh phúc, đứa trẻ sẽ ngủ ngoan và hay cười.
Nhưng nếu người mẹ lo lắng, buồn phiền, đau khổ hoặc không muốn có con thì đứa
trẻ sẽ phản ứng theo cách khác. Nó bú ít, khó ngủ, quấy khóc nhiều, cáu bẳn,
đau bụng… Mặc dù người mẹ không hề tỏ ra điều gì khác thường khi chăm sóc bé.
Thật lạ lùng phải không? Dường như chúng ta được sinh ra đời
cùng với một món quà vô giá, đó là sự thấu cảm bẩm sinh. Và rồi món quà ấy mai
một dần theo thời gian. Hay chính ta đã vứt bỏ nó đi trong hành trình sống của
mình?
Như Daniel Goleman, tác giả của hai cuốn nổi tiếng Trí tuệ cảm xúc và Trí tuệ xã hội đã nhắc chúng ta rằng, sự thấu cảm là một phần của
trí tuệ xã hội. Và chúng ta đang đánh mất nó. Chúng ta tưởng mình đang được kết
nối, khi friendlist trong Facebook của
ta dài ra từng ngày. Nhưng cùng lúc đó, chúng ta đang mất dần kết nối với nhau.
Chúng ta say xưa với ảo tưởng nắm bắt được cảm xúc của những người quen ở nơi
xa xôi nào đó, thậm chí cả người xa lạ, trong khi vô tình thờ ơ với người thân
thuộc đang ở ngay bên cạnh mình. Mạng lưới rộng đến nỗi một đứt gãy nhỏ bên cạnh
không làm ta để tâm. Nhưng chính những đứt gãy nhỏ kề cận, chứ không phải những
đứt gãy rời rạc ở xa, mới làm ta trở thành một tinh cầu cô độc.
Có vẻ như càng ngày chúng ta càng phải dựa dẫm quá nhiều vào
ngôn ngữ để có thể hiểu nhau. Khi hỏi thăm một ai đó: “Mọi chuyện sao rồi?” và câu trả lời: “Cám ơn. Vẫn tốt” làm chúng ta dễ dàng hài lòng đến nỗi chúng ta bỏ
qua những gì có thể nằm sau đó. Sự mệt mỏi nơi khóe môi. Nét buồn trong ánh mắt.
Sự nhạy cảm, hay đúng hơn, khả năng thấu cảm của chúng ta giờ đây giống như chiếc
ăngten bị bỏ quên. Nó vẫn ở đó nhưng không ai dùng nó để bắt song nữa.
Chúng ta dựa vào từ ngữ quá nhiều đến nỗi, khi ai đó nói rằng
ta không hiểu gì về họ cả, ta sẽ trả lời rất nhanh: “Bạn không nói làm sao tôi hiểu được” như thể đó hoàn toàn là lỗi
của họ.
Sách vở thường viết rằng, hai thế hệ rất khó hiểu nhau, cha mẹ
và con cái không hiểu nhau, đàn ông và phụ nữ không hiểu nhau. Vì chúng ta bày
tỏ theo những kiểu khác nhau, diễn giải sự việc theo cách khác nhau, dùng từ ngữ
với những ý nghĩa khác nhau.
Tôi tự hỏi, có phải ta đã chấp nhận những lý lẻ ấy như sự biện
hộ mà quên rằng vẫn còn một cách khác để hiểu. Rằng sự giao tiếp thực sự giữa
con người với nhau có thể vượt qua ngôn ngữ. Đó là cách mà những người yêu
thương nhau thường dùng, khi họ thực sự yêu thương.
Yêu và biết cách yêu là hai điều khác nhau, phải vậy không?
Ta luôn có thể yêu cho bản thân mình, bằng cách nào cũng được, nói hay không
nói, chia sẽ hay không, nhưng để yêu cho người khác thì phải biết cách yêu – tức
là biết cách bắt sóng cảm xúc của người ấy để vuốt ve, yêu thương, chia sẽ với
những cảm xúc thường tìm cách lẫn trốn ấy. Đó là khi ta giao tiếp không phải để
bày tỏ chính mình mà là để thấu hiểu người ấy. Nói hay thinh lặng không phải để
mở cửa tâm hồn mình mà tìm đường vào tâm hồn người ta yêu. Đó là khi ta lắng
nghe, không chỉ những lời nói, mà lắng nghe một làn sóng, một tín hiệu vô
thanh. Những tín hiệu yếu ớt của cảm xúc.
Cũng Daniel Goleman, trong một bài phỏng vấn đã nói đại ý rằng,
chúng ta hoàn toàn có thể mài giũa trí tuệ xã hội của ta, lấy lại khả năng thấu
cảm, bằng một cách đơn giản: hãy chuyển sự chú ý của ta sang người ta yêu. Ngay
khi ta thực sự chú ý đến họ, ta sẽ ngay lập tức bắt được trường cảm xúc của người
ấy. Phía sau lời nói, phía sau biểu hiện thậm chí phía sau sự yên lặng.
Phải vậy không, đôi khi ta chỉ cần trở lại ngồi yên bên nhau
là đủ. Đủ để hiểu. Như ngày xưa, khi ta khởi đầu yêu.
Chúng ta thường khởi đầu tình yêu với một người khi nhận ra rằng
ta và người ấy có thể hiểu nhau mà không cần nói. Những rung động buổi ban đầu
trong tim ta thường không phải là ngôn từ. Chỉ cần nhìn vào mắt nhau, hay thậm
chí chỉ cần ở bên nhau trong cùng một bầu không khí, dường như ta đã hiểu nhau.
Và khi mối tình trở nên bền chặt hơn, ta tự hào vì người kia chưa nói hết ý mà
người này đã hiểu: tình cảm, nhu cầu chia sẻ, nỗi buồn, niềm vui, sự âu lo… Chiếc
ăngten thấu cảm trong ta thật nhay.
Nhưng rồi, thời gian qua, một lúc nào đó bỗng dưng ta nhận ra
người này đang trách người kia rằng nếu không nói ra làm sao hiểu được. Có lẻ từ
khi đó tình yêu đã qua một khúc quanh.
Và cuối cùng, khi nói bao nhiêu cũng không hiểu. Càng nói
càng không hiểu.
Đó là khi ta nhận ra ngôn từ không bao giờ đủ. Có biết bao điều
ta muốn bày tỏ cho người ta yêu – những điều ta mong người ấy thấu hiểu – những
yêu thương, oán giận, xót xa, giày vò tự sâu thẳm trái tim ta – nhưng không
ngôn từ nào đủ sâu sắc, trọn vẹn lý tình, không ngữ pháp nào đủ phức tạp để diễn
tả. Từ ngữ lúc ấy thậm chí còn có bộ mặt phản trắc vì sự đa nghĩa của chúng. Và
chúng ta hiểu sai, chúng ta bị hiểu sai. Chúng ta như đi trong rừng rậm của những
ý niệm chồng chéo lên nhau. Bao nhiêu cuộc tình đã và sẽ còn diễn ra theo cách
đó? Không phải sự thấu cảm cạn dần theo tình yêu mà là ngược lại, tình yêu cạn
dần theo sự thấu cảm.
Khi ta phải viện đến từ ngữ để tìm cách hiểu nhau, thay vì
nghĩ về nhau, nắm bắt cảm xúc của nhau để hiểu nhau. Đó là khi ta nhớ đến Saint
Exupéry với lời cảnh tỉnh “Ngôn ngữ là cội
nguồn của ngộ nhận”.
Và buồn thay, đó cũng là khi ta để lạc mất nhau rồi.
Trích
Nếu biết trăm năm là hữu hạn - Phạm Lữ Ân


0 comments:
Post a Comment