Monday, April 20, 2015

Viết cho Brisa Lee!

Hôm nay, mình đặc cách viết về cậu nhé, Brisa Lee

Tớ biết rằng sự áp lực mà cậu phải gánh trong khoảng thời gian này. Tớ biết cậu đang có chuyện gì và tớ hi vọng rằng cậu sẽ ổn. 

Ngày đầu tiên bước chân vào thành thị xa hoa này là khoảnh khắc đánh dấu cuộc sống của cậu qua một trang mới. Không còn được tự do, không được làm những gì mình thích và còn phải nhìn sắc mặt của chính người thân của cậu để sống. Đã có lúc cậu muốn buông tất cả, tớ biết điều đó. Bởi vì cậu không có sự chọn nào cả. Sống chung một mái nhà với anh chị, hai thế hệ hoàn toàn khác nhau và sự áp đặt từ người đã trải nghiệm lên đầu một con bé mới lớn, cậu ắt hẳn đã sống trong một môi trường khác xa những người bạn đồng trang lứa. Sống với anh chị này không ổn, cậu cũng từng chia sẽ với anh chị khác về những gì cậu nghĩ và ý định muốn bức phá như thế nào. Nhưng rồi, họ đã làm cậu thất vọng phải không? Cậu đã từng chia sẽ với tớ, chỉ vì câu nói duy nhất: [- Dù thế nào cũng không được rời khỏi ngôi nhà ấy.], ắt hẳn là nó đã đánh tan mọi ý định "đào tẩu" để đi tìm lại con người của chính cậu. Cậu im lặng để chịu đựng...

Sự bất đồng ngày càng tăng, sự áp đặt ngày càng tăng, không có sự chia sẻ và khoảng cách ngày càng rộng... [Tại sao cậu không thử một lần đứng lên để đấu tranh? Cuộc sống là của cậu, cậu không thể cứ im lặng mãi như thế.] - Brisa Lee, cậu còn nhớ tớ đã từng cầu xin cậu hãy mạnh mẽ lên một chút, đấu tranh vì cậu có quyền được tự do. Nhưng rồi, đâu lại ra đấy, cậu chỉ biết mỉm cười để rồi tiếp tục sống như thế. Cậu nói rằng: Vì mẹ, vì sự yên ấm trong gia đình, sự chịu đựng của cậu có là gì? Hạnh phúc duy nhất của cậu là được nhìn thấy mẹ cậu hạnh phúc. Và dĩ nhiên, hạnh phúc của bậc làm cha mẹ luôn là nhìn thấy các con hòa thuận, đúng không? - Nhưng... Nhưng... Còn cậu thì thế nào chứ? 

Đến một ngày tớ thấy cậu rất vui... cứ ngỡ cậu đang sống hạnh phúc lắm. Nhưng khi biết được niềm vui của cậu, niềm hạnh phúc của cậu, tớ chợt thấy đau lòng thay. Chỉ vì trong gia đình, cậu tìm được người có thể chia sẽ, chị gái của cậu đã bắt đầu chịu chia sẽ và hiểu về cậu hơn... Chỉ đơn giản vậy thôi sao??? Lại cái nhếch miệng ấy, cậu nói với tớ: [Trước đây, không biết chia sẽ với ai, lúc buồn chỉ biết viết, viết và viết nhưng giờ thì có thể nói ra được rồi. Vậy là tốt lắm rồi mà. Hi]

Rồi cậu cũng cố gắng qua đi những năm thời sinh viên, cậu rất vui, cậu nói với tớ rằng đã đến lúc cậu có thể tự lo cho bản thân rồi; Không bị phụ thuộc, không phải nhìn người ta để sống nữa. Nhưng niềm vui ấy kéo dài được bao lâu? ... Cơ hội để tìm lại chính mình, con đường tự do cậu không chọn, lại đi chọn vào con đường đã được lót sẵn bởi ai? Bởi chính người đã gây cho cậu bao điều áp lực. Tại sao vậy? - Chỉ vì họ cần cậu. Tớ trở nên bực bội với cậu rồi đấy. Cậu bị làm sao thế? Sao cứ phải bám vào họ mà sống? Tại sao cứ phải sống trong cái không gian bị chèn ép như thế? Chỉ vì họ cần cậu à? Vậy những lúc cậu cần họ, họ đã ở đâu? Tớ trở nên không thể hiểu cậu được nữa. Sự im lặng của cậu làm tớ phát chán đi được. - Mình phải trả nợ - Câu trả lời duy nhất mình nhận được từ cậu và sau đó lại là sự im lặng đến lạnh người. Một cuộc sống không được nói, không được chia sẽ, không được lắng nghe, không được công nhận... tất cả đều là không được nhưng cậu vẫn chịu được. Tốt, rất tốt! Cậu rất giỏi.

Nếu cậu bước chân ra ngoài, cậu vui vẻ, biết đâu mẹ cậu sẽ cảm thấy vui hơn?
Nếu cậu bước chân ra ngoài, cậu vui vẻ, biết đâu cậu thành công hơn?
Nếu cậu bước chân ra ngoài, cậu thành công, cơ hội được trả nợ đời của cậu sẽ nhiều hơn?
Tại sao cậu phải sợ?
Sợ cậu không thành công, mẹ cậu buồn?
Sợ cậu không thành công, họ cười vào mặt cậu?
Sợ cậu không thành công, tất cả, gia đình quay mặt lại với cậu?
Sợ cậu không thành công, điều đó chứng tỏ cậu đã sai hoàn toàn rồi?
Hay cậu sợ ra ngoài, người đời chửi rủa cậu là kẻ ăn cháo đá bát?

Cậu cần được ai đó ủng hộ, cần được ai đó quan tâm và thấu hiểu, nhưng với cậu, chỉ có tớ thôi thì chưa đủ, có chị gái thôi thì chưa đủ, chỉ có người lắng nghe tâm tư của cậu thôi thì vẫn chưa hề đủ, phải không? Cuộc sống của cậu được mặc định là để người ta sai khiến rồi. Cậu cao thượng hay cậu ngu ngốc, đến tớ cũng không biết nữa.

Brisa Lee, tâm hồn của cậu đã bị tổn thương quá nặng rồi. Đôi khi cậu có những ý tưởng rất điên rồ. Cậu không còn hồn nhiên, không còn vô tư như thuở ban đầu hai đứa gặp nhau. Từ đứa trẻ thích mơ mộng có một cuộc sống hạnh phúc bên ba mẹ, anh chị, một công việc ổn định, một mối tình đầy lãng mạn bên người yêu; rồi luôn mơ ước có một mái ấm riêng, ngôi nhà và những đứa trẻ thơ,... Bây giờ, cậu trở nên chỉ thích một mình, không gia đình và cách cậu đối mặt với đời là sự im lặng đến đau lòng. Thậm chí là đến lúc có người yêu bên cạnh, cậu vẫn không từ bỏ ý định sống một mình. Cậu đang nghĩ cái quái gì thế? Nếu không muốn có gia đình, vậy thì đừng yêu luôn đi. Cậu làm bản thân cậu trở nên không ra gì cả, con người cũng không ra con người nữa rồi. Vậy, cậu định biến người yêu thương cậu cũng trở nên giống cậu luôn sao? Cậu trở nên tàn nhẫn như vậy từ lúc nào chứ? Brisa Lee ơi, Brisa Lee à,... cậu... cậu...

Tớ biết rằng: niềm tin trong cậu là hoàn toàn không còn nữa. Đến người thân còn làm tổn thương cậu thì cậu còn biết tin vào ai? Cậu sợ... tớ hiểu. Người yêu của cậu cũng từng làm tổn thương cậu sâu sắc. Nhưng đến phút cuối, cậu vẫn chọn anh ấy. Một dấu chấm hỏi rất lớn được đặt ra trong tớ. Và cậu nói rằng: [Cậu cảm nhận được sự yêu thương chân thành từ anh ấy. Và chỉ có anh ấy mang đến cho cậu cảm xúc. Một ngày làm việc mệt mỏi, chỉ cần được trò chuyện với anh ấy, cảm thấy vui. Vậy là tốt rồi.] - Nhưng rồi cậu cũng đâu có hết lo lắng chứ? Tớ đã từng thấy cậu khóc rất nhiều lần trong khi cậu đang tỏ ra là hạnh phúc lắm?  - [Khóc vì lo sẽ bị tổn thương thêm lần nữa trong tương lai - Còn hiện tại hạnh phúc bởi vì cậu được yêu thương từ người cậu yêu.] - Tớ hi vọng anh ấy đủ mạnh mẽ, đủ kiên nhẫn để cho cậu hạnh phúc được lâu thêm chút nữa.

Nhưng, hiện tại cậu lại đang rơi vào một con đường đầy bế tắc. Brisa, cậu vượt qua được không?
Gia đình không còn ai bên cạnh cậu. Chị gái cậu đang cần sự yên tĩnh. Vì chị ấy đang mang baby. Tớ biết, cậu sẽ không để chị lo lắng thêm nữa nên sẽ không chia sẽ với chị về chuyện buồn của cậu.
Cậu chỉ có người yêu bên cạnh. Nhưng tại sao cậu không chia sẽ với anh ấy? Anh ấy có thể ngồi lặng hàng giờ chỉ để lắng nghe cậu thôi. Là người sẵn sàng tâm sự và chia sẽ với cậu một cách tình nguyện. Tại sao cậu không?

- Bởi vì, sự bế tắc trong mình là do bản thân mà ra. Mình không thể chia sẽ với anh ấy chuyện gia đình của mình. Không thể chia sẻ sự ích kỷ của mình cho bất cứ ai. Có khi nào anh ấy sẽ nói với mình rằng: gia đình chỉ muốn tốt với mình như trước đây họ cũng nói với mình như thế? Cho dù anh ấy có nói bất cứ câu gì, quy cho cùng cũng chỉ là bảo mình sai? Anh ấy không sống gần mình, sẽ không hiểu được những gì mình đã trải qua. Thật sự không thể nào chịu nỗi một câu nói đả kích nào nữa. Điều mình lo sợ nhất bây giờ, không phải là có thể vượt qua được hay không mà là làm thế nào để chia sẽ với anh ấy mà bản thân vẫn có thể tự bảo vệ được. Ích kỷ, vốn dĩ là mình ích kỷ. Mong người ta chuyện gì cũng nói ra với mình nhưng bản thân lại không thể chia sẽ chuyện của mình cho người ta. Chỉ e là bản thân lại làm người ta đau lòng thêm... Có đôi khi tớ phải cảm ơn vì hai đứa sống xa nhau. Vì những phút giây như thế này, tớ cảm thấy mình thật không xứng đáng với tình yêu thương của bất cứ ai... Im lặng... là cách duy nhất để đối mặt với mọi chuyện. Hi vọng mọi chuyện sẽ ổn... Thật sự không thể chịu thêm một sự đả kích nào nữa.!
...
Brisa Lee, cậu mệt chưa? [- Mệt rồi, thật sự rất mệt rồi. Nhiều khi nghĩ rằng: Nếu như ba mẹ không còn trên thế gian nữa, mình cũng chẳng còn động lực nào để tồn tại.]
...
Brisa Lee, Cậu đã cố gắng rất nhiều rồi. Thư giãn một chút nhé. Rồi một ngày nào đó, nhất định có người sẽ cho cậu sở hữu một điểm tựa thật an toàn. Cho dù thế nào đi nữa, cũng đừng bỏ cuộc nhé.!
Tớ cầu nguyện sự bình an đến cậu, Brisa Lee... Chaizo!



-Thy Anh-




0 comments:

Post a Comment