[[[Xa nhà một năm trời mình mới được về. Những ngày tết ngắn ngủi, mình hầu như là dành trọn thời gian ở nhà. Quê hương, xa lâu rồi thành ra cũng không còn nhiều bạn để chơi nữa. Có đứa bạn thân gần nhà cũng khó mà gặp được. Bởi vì nó luôn đi cùng với người yêu lâu năm của nó... Nhưng cũng còn may mắn lắm, mình còn có một nhỏ bạn (đã đi lấy chồng) về đưa mình đi đây đó. Cũng nhờ có Thi mà nó được gặp anh (coi như là lần cuối cùng gặp nhau). Cũng nhờ có nhỏ Thi mà mình được đến với biển... Ngày xưa yêu biển lắm, nhưng giờ trông biển thật xa vời... Tết xa rồi...]]]
***
[[[Những ngày đầu năm ở Sài Gòn lại phải nghe tin chẳng vui từ người bạn thân là Thanh. Hắn sẽ không còn ở Sài Gòn nữa... Và mình đã lên kế hoạch cho một chuyến du lịch miền Tây. Dù sao thì cũng nên có thêm một kỷ niệm cuối với người bạn thân lắm lắm này... Ngày đi đã định... Về miền Tây, thích nhất là nước nhưng sợ nhất cũng là nước... Đi học bơi thôi... ^!^ Thế là Thanh và Minh (đứa em trai bằng tuổi) cùng dạy cho mình bơi... chỉ một tuần, một tuần thôi đấy là biết bơi liền... Mình quá giỏi luôn. Hihi... Kế hoạch ban đầu là có 1 nhóm bạn gồm có 4 người về miền Tây nhưng đến phút cuối, hai người kia lại không đi được. Thế là chỉ còn mình và Thanh. Thôi kệ, hai đứa đi chơi vẫn rất vui, vẫn rất thú vị. Lần đầu tiên về miền Tây thật vui quá đi đó mà. ^^ ]]]
***
[[[Một đêm buồn... Tròn 2 năm một tháng kể từ ngày hắn nói lời hứa hẹn với mình "lần nữa". Ngốc thật, ngày xưa chẳng phải vì quá tin nên đã một lần thất vọng rồi sao? Đã tự bảo là không đợi nữa. Nhưng cuồi cùng là vẫn đợi. Lần này mình đã quyết tâm rồi... Nhất định là không đợi nữa và cũng không làm bạn nữa. Người ta nói: Sau khi chia tay người ta vẫn làm bạn thì chỉ có hai lý do. Một là họ yêu nhau chưa sâu đậm và hai là bởi vì họ đã quá yêu nhau rồi. Ngày xưa nghĩ đơn giản lắm, sau chia tay, vẫn là bạn cũng là chuyện bình thường mà. Nhưng bây giờ, là người trong cuộc mình mới hiểu. Chẳng phải còn làm bạn là còn yêu sao? Chỉ là không thể nói ra một cách đường đường chính chính như người ta... Có thể đó là một thể loại yêu đơn phương người yêu cũ chăng...Mệt rồi! Đã quá mệt với những câu hứa hẹn và đợi chờ một cách vô vọng. Hai đứa đi đến cuối vẫn là không thể đi cùng nhau trên một con đường. Tình yêu vẫn là không đủ lớn để vượt qua cái tôi cá nhân của mình... Dừng lại thôi. ]]]
***
[[[Công việc dạo này không tốt tí nào. Từ đầu năm đến giờ, mọi thứ đều là không tốt. Năm nay là năm gì vậy chứ? Mình chăm sóc khách hàng cũng tốt lắm mà. Tại sao họ cứ lần lượt ra đi. Người vì giá sản phẩm tăng mà ra đi; Người vì có sếp mới về nên ra đi. Nhưng chẳng phải là viện cớ sao? Thật không phải quá đề cao bản thân nhưng mà có một cái gì đó sai ở đây? Nguyên tắc trong công việc là tuyệt đối không được có tình cảm với khách hàng. Dù có mất khách hàng thì cũng không thể phá vỡ nguyên tắc được… Cứng nhắc quá không? … Nhưng thật ra là chẳng có chút tình cảm gì mà… Lại thêm khách hàng đòi đổi tình cảm lấy hợp đồng nữa chứ… điên… điên đầu quá. Không được! Dù có là hợp đồng có lớn đến đâu cũng không thể nào đánh đổi được… Tự hỏi bản thân, chẳng phải là luôn cần một người đàn ông có bờ vai thật vững để tựa vào sao? Nhưng giờ mới hiểu, chẳng phải cuộc sống chỉ có tiền là đủ đâu, chẳng phải cần một người đàn ông có tiền, có thế, có nhà lầu, xe hơi là đủ đâu… Quan trọng vẫn là mình có thật sự thích người ta không?]]]
***
[[[Những ngày cuối tháng 6, mình được về nhà trong dịp giỗ nội. Năm nay đã đi làm rồi, lúc trở về nhà có chút tài chính trong tay vẫn là thấy thoải mái và tự tin. Lo xong ngày giỗ nội, tâm nguyện lớn nhất của mình là đưa ba mẹ đi du lịch một chuyến... Nào mình cùng lên xe và tiến thẳng đến Bà Nà Hills nhé ^! ^ ... Trở lại Đà Nẵng sau hai năm, Đà Nẵng bây giờ khác xưa nhiều lắm. Nơi đây đã từng là nơi mà mình rất yêu và muốn sinh sống lâu dài... Nhưng... Đến biển cũng xa cách quá rồi... Không thể chạm vào được nữa. Đà Nẵng à... buồn lắm đấy...! Mặc dù là có ba mẹ, có các chị người Đà Thành ở bên rất vui đấy nhưng thật ra là vẫn có chút cô đơn, buồn tủi trong lòng... Không thể nào quên anh và những kỷ niệm nơi này được.]]]
***
[[[Chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt, một lời nói dối chỉ vì người khác mà mình vô tình làm tổn thương đến Thanh. Tất cả những gì mình làm đều là muốn tốt cho cậu ấy nhưng cuối cùng chỉ làm cậu ấy thất vọng về mình. Đúng vậy! Là bản thân mình không tốt; Không là người bạn tốt, không là người yêu tốt, mình không có gì tốt cả. Những gì mình làm đều là suy nghĩ cho người khác nhưng đều khiến người ta thất vọng. Mọi thứ đều đến dồn dập cùng một lúc. Tất cả đều không tốt. Mình muốn khóc cũng không khóc được nữa rồi, Thanh à. Mọi người đều muốn mình làm theo ý họ, ai ai cũng muốn mình theo ý họ… đến cậu cũng vậy. Mình bất lực rồi… Tin tưởng một người là tự nguyên dâng họ một con dao để đến một ngày họ thích thì quay lại làm mình đau… Buông tay cậu không phải là không còn làm bạn với cậu nữa. Chỉ là mình muốn lấy lại con dao mà mình đã đặt vào tay cậu mà thôi.]]]
***
[[[Trước lúc về quê, thông qua một người anh, mình có quen thêm một người bạn mới. Cậu ấy trông rất trẻ con nhưng lại có một chút sự chín chắn. Qủa thật là cậu ấy làm mình có chút tương tư. Đã tự nghĩ: Có phải chăng mình già quá rồi nên thành ra lựa chọn bạn trai cũng thay đổi? Chẳng phải mình rất là không thích một người con trai bằng tuổi làm người yêu sao? Có một vài lần gặp cậu ấy, hay trò chuyện với cậu ấy... Thích thôi, chẳng phải yêu đâu... Cũng có lúc nghĩ rằng: Hay kua cậu ấy nhé? Nhưng chưa kịp làm gì, cậu ấy lại vội vàng đặt lời thích trước. Một câu nói thích của cậu ấy lẻ ra phải làm cho mình vui lên chứ? Nhưng rốt cuộc là mình đang suy nghĩ gì thế? Lại khó tính, khó ưa rồi? Qủa thật là sự vội vàng này đã là bằng chứng xác thực cho một tình cảm không nghiêm túc. Con trai bây giờ là thế đấy, chỉ thích chiếm hữu, chỉ muốn có được chứ thật sự là không cần người ta mà... Hình tượng sụp đỗ cái rụp trước mặt mình... Chán thật... Sao cứ phải làm tớ thất vọng thế? Nhìn vào gia thế của cậu, ai cũng phải thích lắm chứ… Người Sài Gòn nữa mà… Nhưng quả thật: Cho dù cậu có là người thứ hai khiến mình cảm thấy thích thích đi chăng nữa thì vốn dĩ cậu làm mình thất vọng vẫn là không thể thay đổi được. Vẫn là từ chối cậu vì tình cảm trong mình là không đủ… Tự cảm thấy mình thật sự rất khó với cậu rồi.]]]
***
[[[Những người bạn của mình, đứa nào cũng từ có người yêu cho đến hiện tại là ế hết rồi. Ha ha. Cả một nhóm đều chưa đứa nào có người yêu. Chắc bị ảnh hưởng bởi mình chăng. Ha ha. Quán triệt tư tưởng cho cả nhóm: Lo sự nghiệp trước nhé. Công việc ổn định rồi tính tiếp nhé. Hihi.! Cũng may mình có tụi nó bên cạnh nên mình cũng đỡ buồn hơn. Làm một chuyến đi về nhà Linh Lí Lắc. Vui quá, vui quá. Mới có ba tháng không gặp nhau thôi đấy mà nhớ nhớ vô cùng cái tụi bạn quậy tưng bừng này. Về nhà Linh vui lắm. Được ăn, được chơi, được tự do, được yên tĩnh... Và còn được mang đồ ăn về nhà nữa. Hihi. Chẳng phải là tham ăn đâu, chỉ là thích quá thích món xôi hạt điều mà mẹ Linh nấu thôi à. Tuyệt vời lắm!... Có đôi khi xa Sài Gòn một chút là một điều tốt.]]]
***
[[[Mọi chuyện đã nói rất rõ ràng rồi nhưng anh lại cứ không chịu buông tay. Không muốn làm bạn vì chẳng muốn dây dưa nữa. Nếu như còn tiếp tục làm bạn, thật không biết mình sẽ còn phải hi vọng và thất vọng bao nhiêu lần nữa và càng không thể yêu thêm một ai khác. Cho dù là cắt mọi liên lạc với anh gần nữa năm nhưng mà vẫn là không thể quên được anh đấy thôi. Anh có biết là mình khổ lắm không chứ? Xin anh đấy, đừng nhắn tin, đừng gọi điện nữa được không?... Chẳng phải là quên ngày sinh nhật của anh nhưng mà quyết không liên lạc là không liên lạc nữa… Vô tình lại biết cuộc trò chuyện giữa anh và Thảo. Thật sự là không thể không buồn. Xảy ra bao nhiêu chuyện như thế, anh lại bảo anh không biết mình có tình cảm với anh hay không? Anh quả thật vô tâm hay tại vì là mình đã thể hiện tình cảm chưa đúng cách??? Nhưng cho dù thế nào thì cũng chỉ mong rằng anh cứ nghĩ mình không có tình cảm gì đi. Quên đi… quên đi nhé… Anh làm em quá thất vọng rồi đấy.]]]
***
[[[Mẹ vào Sài Gòn tái khám. Bệnh của mẹ càng lúc càng nặng. Mình cũng không vui nỗi. Vẫn là đang cố gắng sống để làm sao cho mẹ yên lòng. Không phải đưa mẹ đi chơi đây đó là mẹ vui… Không phải cứ khoe với mẹ công việc vẫn ổn, chuyện học hành vẫn ổn là mẹ vui… Mình biết, mẹ mong mình có người yêu rồi. Heizzz! Kể từ lúc ra trường, mẹ cứ suốt ngày làm mai, làm mối rồi thì hỏi người yêu đâu, rồi thì khi mình kể về một đứa con trai nào khác, mẹ lại bảo: Yêu đi! Cứ yêu đi cho biết. He he! Mẹ đã già hay mình đã lớn rồi mà mẹ cứ hối thúc thế chứ. Hihi. Mẹ à, con chưa đâu…! Trên đời này con vẫn chưa tìm được người đàn ông khiến con tin tưởng được. Ngoài công việc ra, con chẳng mong gì hơn. Chỉ cần sự nghiệp ổn định, kinh tế khá giả con mới nghĩ đến chuyện lập gia đình. Bởi vì con không muốn sống một cuộc sống như ba mẹ đã từng…Con không tin có một tình yêu đẹp bền vững giữa một cuộc sống nghèo hèn và càng không muốn thử… Những ánh mắt người đời nhìn vào với sự miệt thị và phân biệt đẳng cấp làm con khó chịu vô cùng mẹ ạ... =.= ]]]
***
[[[Một chuyến đi Đà Lạt vào dịp tết tây – Món quà tuyệt vời từ người chị gái yêu dấu. Hihi. Đã bao lần lỡ hẹn với nơi đây, lần này được đặt chân đến rồi. Thích, rất thích. Vậy năm nay mình hoàn thành những chuyến đi như đã định. Sang năm sẽ tập trung vào những chuyên đề khác. Khi nào có thật nhiều tiền, mình nhất định sẽ tiếp tục đi… nhưng lúc đó, hi vọng là được đi với người đàn ông vĩ đại của lòng mình. Hê hê! Rút kinh nghiệm từ chuyến đi Đà Lạt đấy. Lên đó mà đi một mình thì quả thật là cô đơn lắm. Hihi]
***
[[[Sinh nhật năm nay, món quà khiến mình bất ngờ nhất có lẻ là món quà từ anh. Bất ngờ, rất bất ngờ… Thích, rất thích nó. Nhưng cầm nó trên tay rồi, mình lại chẳng biết phải làm gì bây giờ. Có nên nhắn tin để nói một lời cảm ơn không? Rất khó xử… Tại sao? Tại sao vậy chứ? Thật sự là anh muốn gì ở mình chứ? Chỉ muốn khóc một lần cho thỏa nỗi uất ức trong lòng nhưng lại không thể. Chai lì cảm xúc mất rồi. Cho dù là cảm xúc có chút bất chợt dâng trào thì nghiêm túc suy nghĩ lại: Nếu anh có đứng trước mặt mình lúc này, cảm xúc bên anh chỉ là cảm giác đứng bên người yêu cũ mà thôi…Cũng như câu nói của Triệu Vy trong tờ lịch tháng 2 này: "Tôi không mong quay về quá khứ, hiện tại đang khá tốt." ... Chân thành cảm ơn anh về món quà. Hi vọng sẽ gặp lại anh vào một ngày nào đó mà cả hai đã sẵn sàng trở thành là những người bạn tốt. :) ]]]
***
[[[Thôi nhé, năm cũ qua rồi… Cười thật nhẹ để đón chào một tuổi mới bình yên hơn… Yêu lắm những giây phút được tự do, yên tĩnh như thế này…]]]
-Thy Anh-






0 comments:
Post a Comment