Monday, April 20, 2015

Viết cho Brisa Lee!

Hôm nay, mình đặc cách viết về cậu nhé, Brisa Lee

Tớ biết rằng sự áp lực mà cậu phải gánh trong khoảng thời gian này. Tớ biết cậu đang có chuyện gì và tớ hi vọng rằng cậu sẽ ổn. 

Ngày đầu tiên bước chân vào thành thị xa hoa này là khoảnh khắc đánh dấu cuộc sống của cậu qua một trang mới. Không còn được tự do, không được làm những gì mình thích và còn phải nhìn sắc mặt của chính người thân của cậu để sống. Đã có lúc cậu muốn buông tất cả, tớ biết điều đó. Bởi vì cậu không có sự chọn nào cả. Sống chung một mái nhà với anh chị, hai thế hệ hoàn toàn khác nhau và sự áp đặt từ người đã trải nghiệm lên đầu một con bé mới lớn, cậu ắt hẳn đã sống trong một môi trường khác xa những người bạn đồng trang lứa. Sống với anh chị này không ổn, cậu cũng từng chia sẽ với anh chị khác về những gì cậu nghĩ và ý định muốn bức phá như thế nào. Nhưng rồi, họ đã làm cậu thất vọng phải không? Cậu đã từng chia sẽ với tớ, chỉ vì câu nói duy nhất: [- Dù thế nào cũng không được rời khỏi ngôi nhà ấy.], ắt hẳn là nó đã đánh tan mọi ý định "đào tẩu" để đi tìm lại con người của chính cậu. Cậu im lặng để chịu đựng...

Sự bất đồng ngày càng tăng, sự áp đặt ngày càng tăng, không có sự chia sẻ và khoảng cách ngày càng rộng... [Tại sao cậu không thử một lần đứng lên để đấu tranh? Cuộc sống là của cậu, cậu không thể cứ im lặng mãi như thế.] - Brisa Lee, cậu còn nhớ tớ đã từng cầu xin cậu hãy mạnh mẽ lên một chút, đấu tranh vì cậu có quyền được tự do. Nhưng rồi, đâu lại ra đấy, cậu chỉ biết mỉm cười để rồi tiếp tục sống như thế. Cậu nói rằng: Vì mẹ, vì sự yên ấm trong gia đình, sự chịu đựng của cậu có là gì? Hạnh phúc duy nhất của cậu là được nhìn thấy mẹ cậu hạnh phúc. Và dĩ nhiên, hạnh phúc của bậc làm cha mẹ luôn là nhìn thấy các con hòa thuận, đúng không? - Nhưng... Nhưng... Còn cậu thì thế nào chứ? 

Đến một ngày tớ thấy cậu rất vui... cứ ngỡ cậu đang sống hạnh phúc lắm. Nhưng khi biết được niềm vui của cậu, niềm hạnh phúc của cậu, tớ chợt thấy đau lòng thay. Chỉ vì trong gia đình, cậu tìm được người có thể chia sẽ, chị gái của cậu đã bắt đầu chịu chia sẽ và hiểu về cậu hơn... Chỉ đơn giản vậy thôi sao??? Lại cái nhếch miệng ấy, cậu nói với tớ: [Trước đây, không biết chia sẽ với ai, lúc buồn chỉ biết viết, viết và viết nhưng giờ thì có thể nói ra được rồi. Vậy là tốt lắm rồi mà. Hi]

Rồi cậu cũng cố gắng qua đi những năm thời sinh viên, cậu rất vui, cậu nói với tớ rằng đã đến lúc cậu có thể tự lo cho bản thân rồi; Không bị phụ thuộc, không phải nhìn người ta để sống nữa. Nhưng niềm vui ấy kéo dài được bao lâu? ... Cơ hội để tìm lại chính mình, con đường tự do cậu không chọn, lại đi chọn vào con đường đã được lót sẵn bởi ai? Bởi chính người đã gây cho cậu bao điều áp lực. Tại sao vậy? - Chỉ vì họ cần cậu. Tớ trở nên bực bội với cậu rồi đấy. Cậu bị làm sao thế? Sao cứ phải bám vào họ mà sống? Tại sao cứ phải sống trong cái không gian bị chèn ép như thế? Chỉ vì họ cần cậu à? Vậy những lúc cậu cần họ, họ đã ở đâu? Tớ trở nên không thể hiểu cậu được nữa. Sự im lặng của cậu làm tớ phát chán đi được. - Mình phải trả nợ - Câu trả lời duy nhất mình nhận được từ cậu và sau đó lại là sự im lặng đến lạnh người. Một cuộc sống không được nói, không được chia sẽ, không được lắng nghe, không được công nhận... tất cả đều là không được nhưng cậu vẫn chịu được. Tốt, rất tốt! Cậu rất giỏi.

Nếu cậu bước chân ra ngoài, cậu vui vẻ, biết đâu mẹ cậu sẽ cảm thấy vui hơn?
Nếu cậu bước chân ra ngoài, cậu vui vẻ, biết đâu cậu thành công hơn?
Nếu cậu bước chân ra ngoài, cậu thành công, cơ hội được trả nợ đời của cậu sẽ nhiều hơn?
Tại sao cậu phải sợ?
Sợ cậu không thành công, mẹ cậu buồn?
Sợ cậu không thành công, họ cười vào mặt cậu?
Sợ cậu không thành công, tất cả, gia đình quay mặt lại với cậu?
Sợ cậu không thành công, điều đó chứng tỏ cậu đã sai hoàn toàn rồi?
Hay cậu sợ ra ngoài, người đời chửi rủa cậu là kẻ ăn cháo đá bát?

Cậu cần được ai đó ủng hộ, cần được ai đó quan tâm và thấu hiểu, nhưng với cậu, chỉ có tớ thôi thì chưa đủ, có chị gái thôi thì chưa đủ, chỉ có người lắng nghe tâm tư của cậu thôi thì vẫn chưa hề đủ, phải không? Cuộc sống của cậu được mặc định là để người ta sai khiến rồi. Cậu cao thượng hay cậu ngu ngốc, đến tớ cũng không biết nữa.

Brisa Lee, tâm hồn của cậu đã bị tổn thương quá nặng rồi. Đôi khi cậu có những ý tưởng rất điên rồ. Cậu không còn hồn nhiên, không còn vô tư như thuở ban đầu hai đứa gặp nhau. Từ đứa trẻ thích mơ mộng có một cuộc sống hạnh phúc bên ba mẹ, anh chị, một công việc ổn định, một mối tình đầy lãng mạn bên người yêu; rồi luôn mơ ước có một mái ấm riêng, ngôi nhà và những đứa trẻ thơ,... Bây giờ, cậu trở nên chỉ thích một mình, không gia đình và cách cậu đối mặt với đời là sự im lặng đến đau lòng. Thậm chí là đến lúc có người yêu bên cạnh, cậu vẫn không từ bỏ ý định sống một mình. Cậu đang nghĩ cái quái gì thế? Nếu không muốn có gia đình, vậy thì đừng yêu luôn đi. Cậu làm bản thân cậu trở nên không ra gì cả, con người cũng không ra con người nữa rồi. Vậy, cậu định biến người yêu thương cậu cũng trở nên giống cậu luôn sao? Cậu trở nên tàn nhẫn như vậy từ lúc nào chứ? Brisa Lee ơi, Brisa Lee à,... cậu... cậu...

Tớ biết rằng: niềm tin trong cậu là hoàn toàn không còn nữa. Đến người thân còn làm tổn thương cậu thì cậu còn biết tin vào ai? Cậu sợ... tớ hiểu. Người yêu của cậu cũng từng làm tổn thương cậu sâu sắc. Nhưng đến phút cuối, cậu vẫn chọn anh ấy. Một dấu chấm hỏi rất lớn được đặt ra trong tớ. Và cậu nói rằng: [Cậu cảm nhận được sự yêu thương chân thành từ anh ấy. Và chỉ có anh ấy mang đến cho cậu cảm xúc. Một ngày làm việc mệt mỏi, chỉ cần được trò chuyện với anh ấy, cảm thấy vui. Vậy là tốt rồi.] - Nhưng rồi cậu cũng đâu có hết lo lắng chứ? Tớ đã từng thấy cậu khóc rất nhiều lần trong khi cậu đang tỏ ra là hạnh phúc lắm?  - [Khóc vì lo sẽ bị tổn thương thêm lần nữa trong tương lai - Còn hiện tại hạnh phúc bởi vì cậu được yêu thương từ người cậu yêu.] - Tớ hi vọng anh ấy đủ mạnh mẽ, đủ kiên nhẫn để cho cậu hạnh phúc được lâu thêm chút nữa.

Nhưng, hiện tại cậu lại đang rơi vào một con đường đầy bế tắc. Brisa, cậu vượt qua được không?
Gia đình không còn ai bên cạnh cậu. Chị gái cậu đang cần sự yên tĩnh. Vì chị ấy đang mang baby. Tớ biết, cậu sẽ không để chị lo lắng thêm nữa nên sẽ không chia sẽ với chị về chuyện buồn của cậu.
Cậu chỉ có người yêu bên cạnh. Nhưng tại sao cậu không chia sẽ với anh ấy? Anh ấy có thể ngồi lặng hàng giờ chỉ để lắng nghe cậu thôi. Là người sẵn sàng tâm sự và chia sẽ với cậu một cách tình nguyện. Tại sao cậu không?

- Bởi vì, sự bế tắc trong mình là do bản thân mà ra. Mình không thể chia sẽ với anh ấy chuyện gia đình của mình. Không thể chia sẻ sự ích kỷ của mình cho bất cứ ai. Có khi nào anh ấy sẽ nói với mình rằng: gia đình chỉ muốn tốt với mình như trước đây họ cũng nói với mình như thế? Cho dù anh ấy có nói bất cứ câu gì, quy cho cùng cũng chỉ là bảo mình sai? Anh ấy không sống gần mình, sẽ không hiểu được những gì mình đã trải qua. Thật sự không thể nào chịu nỗi một câu nói đả kích nào nữa. Điều mình lo sợ nhất bây giờ, không phải là có thể vượt qua được hay không mà là làm thế nào để chia sẽ với anh ấy mà bản thân vẫn có thể tự bảo vệ được. Ích kỷ, vốn dĩ là mình ích kỷ. Mong người ta chuyện gì cũng nói ra với mình nhưng bản thân lại không thể chia sẽ chuyện của mình cho người ta. Chỉ e là bản thân lại làm người ta đau lòng thêm... Có đôi khi tớ phải cảm ơn vì hai đứa sống xa nhau. Vì những phút giây như thế này, tớ cảm thấy mình thật không xứng đáng với tình yêu thương của bất cứ ai... Im lặng... là cách duy nhất để đối mặt với mọi chuyện. Hi vọng mọi chuyện sẽ ổn... Thật sự không thể chịu thêm một sự đả kích nào nữa.!
...
Brisa Lee, cậu mệt chưa? [- Mệt rồi, thật sự rất mệt rồi. Nhiều khi nghĩ rằng: Nếu như ba mẹ không còn trên thế gian nữa, mình cũng chẳng còn động lực nào để tồn tại.]
...
Brisa Lee, Cậu đã cố gắng rất nhiều rồi. Thư giãn một chút nhé. Rồi một ngày nào đó, nhất định có người sẽ cho cậu sở hữu một điểm tựa thật an toàn. Cho dù thế nào đi nữa, cũng đừng bỏ cuộc nhé.!
Tớ cầu nguyện sự bình an đến cậu, Brisa Lee... Chaizo!



-Thy Anh-




Tuesday, February 3, 2015

Viết cho một năm dài đã qua...

[[[Xa nhà một năm trời mình mới được về. Những ngày tết ngắn ngủi, mình hầu như là dành trọn thời gian ở nhà. Quê hương, xa lâu rồi thành ra cũng không còn nhiều bạn để chơi nữa. Có đứa bạn thân gần nhà cũng khó mà gặp được. Bởi vì nó luôn đi cùng với người yêu lâu năm của nó... Nhưng cũng còn may mắn lắm, mình còn có một nhỏ bạn (đã đi lấy chồng) về đưa mình đi đây đó. Cũng nhờ có Thi mà nó được gặp anh (coi như là lần cuối cùng gặp nhau). Cũng nhờ có nhỏ Thi mà mình được đến với biển... Ngày xưa yêu biển lắm, nhưng giờ trông biển thật xa vời... Tết xa rồi...]]]

*** 

[[[Những ngày đầu năm ở Sài Gòn lại phải nghe tin chẳng vui từ người bạn thân là Thanh. Hắn sẽ không còn ở Sài Gòn nữa... Và mình đã lên kế hoạch cho một chuyến du lịch miền Tây. Dù sao thì cũng nên có thêm một kỷ niệm cuối với người bạn thân lắm lắm này... Ngày đi đã định... Về miền Tây, thích nhất là nước nhưng sợ nhất cũng là nước... Đi học bơi thôi... ^!^ Thế là Thanh và Minh (đứa em trai bằng tuổi) cùng dạy cho mình bơi... chỉ một tuần, một tuần thôi đấy là biết bơi liền... Mình quá giỏi luôn. Hihi... Kế hoạch ban đầu là có 1 nhóm bạn gồm có 4 người về miền Tây nhưng đến phút cuối, hai người kia lại không đi được. Thế là chỉ còn mình và Thanh. Thôi kệ, hai đứa đi chơi vẫn rất vui, vẫn rất thú vị. Lần đầu tiên về miền Tây thật vui quá đi đó mà. ^^ ]]]



***

[[[Một đêm buồn... Tròn 2 năm một tháng kể từ ngày hắn nói lời hứa hẹn với mình "lần nữa". Ngốc thật, ngày xưa chẳng phải vì quá tin nên đã một lần thất vọng rồi sao? Đã tự bảo là không đợi nữa. Nhưng cuồi cùng là vẫn đợi. Lần này mình đã quyết tâm rồi... Nhất định là không đợi nữa và cũng không làm bạn nữa. Người ta nói: Sau khi chia tay người ta vẫn làm bạn thì chỉ có hai lý do. Một là họ yêu nhau chưa sâu đậm và hai là bởi vì họ đã quá yêu nhau rồi. Ngày xưa nghĩ đơn giản lắm, sau chia tay, vẫn là bạn cũng là chuyện bình thường mà. Nhưng bây giờ, là người trong cuộc mình mới hiểu. Chẳng phải còn làm bạn là còn yêu sao? Chỉ là không thể nói ra một cách đường đường chính chính như người ta... Có thể đó là một thể loại yêu đơn phương người yêu cũ chăng...Mệt rồi! Đã quá mệt với những câu hứa hẹn và đợi chờ một cách vô vọng. Hai đứa đi đến cuối vẫn là không thể đi cùng nhau trên một con đường. Tình yêu vẫn là không đủ lớn để vượt qua cái tôi cá nhân của mình... Dừng lại thôi. ]]]

***

[[[Công việc dạo này không tốt tí nào. Từ đầu năm đến giờ, mọi thứ đều là không tốt. Năm nay là năm gì vậy chứ? Mình chăm sóc khách hàng cũng tốt lắm mà. Tại sao họ cứ lần lượt ra đi. Người vì giá sản phẩm tăng mà ra đi; Người vì có sếp mới về nên ra đi. Nhưng chẳng phải là viện cớ sao? Thật không phải quá đề cao bản thân nhưng mà có một cái gì đó sai ở đây? Nguyên tắc trong công việc là tuyệt đối không được có tình cảm với khách hàng. Dù có mất khách hàng thì cũng không thể phá vỡ nguyên tắc được… Cứng nhắc quá không? … Nhưng thật ra là chẳng có chút tình cảm gì mà… Lại thêm khách hàng đòi đổi tình cảm lấy hợp đồng nữa chứ… điên… điên đầu quá. Không được! Dù có là hợp đồng có lớn đến đâu cũng không thể nào đánh đổi được… Tự hỏi bản thân, chẳng phải là luôn cần một người đàn ông có bờ vai thật vững để tựa vào sao? Nhưng giờ mới hiểu, chẳng phải cuộc sống chỉ có tiền là đủ đâu, chẳng phải cần một người đàn ông có tiền, có thế, có nhà lầu, xe hơi là đủ đâu… Quan trọng vẫn là mình có thật sự thích người ta không?]]]

***

[[[Những ngày cuối tháng 6, mình được về nhà trong dịp giỗ nội. Năm nay đã đi làm rồi, lúc trở về nhà có chút tài chính trong tay vẫn là thấy thoải mái và tự tin. Lo xong ngày giỗ nội, tâm nguyện lớn nhất của mình là đưa ba mẹ đi du lịch một chuyến... Nào mình cùng lên xe và tiến thẳng đến Bà Nà Hills nhé ^! ^ ... Trở lại Đà Nẵng sau hai năm, Đà Nẵng bây giờ khác xưa nhiều lắm. Nơi đây đã từng là nơi mà mình rất yêu và muốn sinh sống lâu dài... Nhưng... Đến biển cũng xa cách quá rồi... Không thể chạm vào được nữa. Đà Nẵng à... buồn lắm đấy...! Mặc dù là có ba mẹ, có các chị người Đà Thành ở bên rất vui đấy nhưng thật ra là vẫn có chút cô đơn, buồn tủi trong lòng... Không thể nào quên anh và những kỷ niệm nơi này được.]]]



***

[[[Chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt, một lời nói dối chỉ vì người khác mà mình vô tình làm tổn thương đến Thanh. Tất cả những gì mình làm đều là muốn tốt cho cậu ấy nhưng cuối cùng chỉ làm cậu ấy thất vọng về mình. Đúng vậy! Là bản thân mình không tốt; Không là người bạn tốt, không là người yêu tốt, mình không có gì tốt cả. Những gì mình làm đều là suy nghĩ cho người khác nhưng đều khiến người ta thất vọng. Mọi thứ đều đến dồn dập cùng một lúc. Tất cả đều không tốt. Mình muốn khóc cũng không khóc được nữa rồi, Thanh à. Mọi người đều muốn mình làm theo ý họ, ai ai cũng muốn mình theo ý họ… đến cậu cũng vậy. Mình bất lực rồi… Tin tưởng một người là tự nguyên dâng họ một con dao để đến một ngày họ thích thì quay lại làm mình đau… Buông tay cậu không phải là không còn làm bạn với cậu nữa. Chỉ là mình muốn lấy lại con dao mà mình đã đặt vào tay cậu mà thôi.]]]

***

[[[Trước lúc về quê, thông qua một người anh, mình có quen thêm một người bạn mới. Cậu ấy trông rất trẻ con nhưng lại có một chút sự chín chắn. Qủa thật là cậu ấy làm mình có chút tương tư. Đã tự nghĩ: Có phải chăng mình già quá rồi nên thành ra lựa chọn bạn trai cũng thay đổi? Chẳng phải mình rất là không thích một người con trai bằng tuổi làm người yêu sao? Có một vài lần gặp cậu ấy, hay trò chuyện với cậu ấy... Thích thôi, chẳng phải yêu đâu... Cũng có lúc nghĩ rằng: Hay kua cậu ấy nhé? Nhưng chưa kịp làm gì, cậu ấy lại vội vàng đặt lời thích trước. Một câu nói thích của cậu ấy lẻ ra phải làm cho mình vui lên chứ? Nhưng rốt cuộc là mình đang suy nghĩ gì thế? Lại khó tính, khó ưa rồi? Qủa thật là sự vội vàng này đã là bằng chứng xác thực cho một tình cảm không nghiêm túc. Con trai bây giờ là thế đấy, chỉ thích chiếm hữu, chỉ muốn có được chứ thật sự là không cần người ta mà... Hình tượng sụp đỗ cái rụp trước mặt mình... Chán thật... Sao cứ phải làm tớ thất vọng thế? Nhìn vào gia thế của cậu, ai cũng phải thích lắm chứ… Người Sài Gòn nữa mà… Nhưng quả thật: Cho dù cậu có là người thứ hai khiến mình cảm thấy thích thích đi chăng nữa thì vốn dĩ cậu làm mình thất vọng vẫn là không thể thay đổi được. Vẫn là từ chối cậu vì tình cảm trong mình là không đủ… Tự cảm thấy mình thật sự rất khó với cậu rồi.]]]

***

[[[Những người bạn của mình, đứa nào cũng từ có người yêu cho đến hiện tại là ế hết rồi. Ha ha. Cả một nhóm đều chưa đứa nào có người yêu. Chắc bị ảnh hưởng bởi mình chăng. Ha ha. Quán triệt tư tưởng cho cả nhóm: Lo sự nghiệp trước nhé. Công việc ổn định rồi tính tiếp nhé. Hihi.! Cũng may mình có tụi nó bên cạnh nên mình cũng đỡ buồn hơn. Làm một chuyến đi về nhà Linh Lí Lắc. Vui quá, vui quá. Mới có ba tháng không gặp nhau thôi đấy mà nhớ nhớ vô cùng cái tụi bạn quậy tưng bừng này. Về nhà Linh vui lắm. Được ăn, được chơi, được tự do, được yên tĩnh... Và còn được mang đồ ăn về nhà nữa. Hihi. Chẳng phải là tham ăn đâu, chỉ là thích quá thích món xôi hạt điều mà mẹ Linh nấu thôi à. Tuyệt vời lắm!... Có đôi khi xa Sài Gòn một chút là một điều tốt.]]]



***

[[[Mọi chuyện đã nói rất rõ ràng rồi nhưng anh lại cứ không chịu buông tay. Không muốn làm bạn vì chẳng muốn dây dưa nữa. Nếu như còn tiếp tục làm bạn, thật không biết mình sẽ còn phải hi vọng và thất vọng bao nhiêu lần nữa và càng không thể yêu thêm một ai khác. Cho dù là cắt mọi liên lạc với anh gần nữa năm nhưng mà vẫn là không thể quên được anh đấy thôi. Anh có biết là mình khổ lắm không chứ? Xin anh đấy, đừng nhắn tin, đừng gọi điện nữa được không?... Chẳng phải là quên ngày sinh nhật của anh nhưng mà quyết không liên lạc là không liên lạc nữa… Vô tình lại biết cuộc trò chuyện giữa anh và Thảo. Thật sự là không thể không buồn. Xảy ra bao nhiêu chuyện như thế, anh lại bảo anh không biết mình có tình cảm với anh hay không? Anh quả thật vô tâm hay tại vì là mình đã thể hiện tình cảm chưa đúng cách??? Nhưng cho dù thế nào thì cũng chỉ mong rằng anh cứ nghĩ mình không có tình cảm gì đi. Quên đi… quên đi nhé… Anh làm em quá thất vọng rồi đấy.]]]

***

[[[Mẹ vào Sài Gòn tái khám. Bệnh của mẹ càng lúc càng nặng. Mình cũng không vui nỗi. Vẫn là đang cố gắng sống để làm sao cho mẹ yên lòng. Không phải đưa mẹ đi chơi đây đó là mẹ vui… Không phải cứ khoe với mẹ công việc vẫn ổn, chuyện học hành vẫn ổn là mẹ vui… Mình biết, mẹ mong mình có người yêu rồi. Heizzz! Kể từ lúc ra trường, mẹ cứ suốt ngày làm mai, làm mối rồi thì hỏi người yêu đâu, rồi thì khi mình kể về một đứa con trai nào khác, mẹ lại bảo: Yêu đi! Cứ yêu đi cho biết. He he! Mẹ đã già hay mình đã lớn rồi mà mẹ cứ hối thúc thế chứ. Hihi. Mẹ à, con chưa đâu…! Trên đời này con vẫn chưa tìm được người đàn ông khiến con tin tưởng được. Ngoài công việc ra, con chẳng mong gì hơn. Chỉ cần sự nghiệp ổn định, kinh tế khá giả con mới nghĩ đến chuyện lập gia đình. Bởi vì con không muốn sống một cuộc sống như ba mẹ đã từng…Con không tin có một tình yêu đẹp bền vững giữa một cuộc sống nghèo hèn và càng không muốn thử… Những ánh mắt người đời nhìn vào với sự miệt thị và phân biệt đẳng cấp làm con khó chịu vô cùng mẹ ạ... =.= ]]]



***

[[[Một chuyến đi Đà Lạt vào dịp tết tây – Món quà tuyệt vời từ người chị gái yêu dấu. Hihi. Đã bao lần lỡ hẹn với nơi đây, lần này được đặt chân đến rồi. Thích, rất thích. Vậy năm nay mình hoàn thành những chuyến đi như đã định. Sang năm sẽ tập trung vào những chuyên đề khác. Khi nào có thật nhiều tiền, mình nhất định sẽ tiếp tục đi… nhưng lúc đó, hi vọng là được đi với người đàn ông vĩ đại của lòng mình. Hê hê! Rút kinh nghiệm từ chuyến đi Đà Lạt đấy. Lên đó mà đi một mình thì quả thật là cô đơn lắm. Hihi]


***

[[[Sinh nhật năm nay, món quà khiến mình bất ngờ nhất có lẻ là món quà từ anh. Bất ngờ, rất bất ngờ… Thích, rất thích nó. Nhưng cầm nó trên tay rồi, mình lại chẳng biết phải làm gì bây giờ. Có nên nhắn tin để nói một lời cảm ơn không? Rất khó xử… Tại sao? Tại sao vậy chứ? Thật sự là anh muốn gì ở mình chứ? Chỉ muốn khóc một lần cho thỏa nỗi uất ức trong lòng nhưng lại không thể. Chai lì cảm xúc mất rồi. Cho dù là cảm xúc có chút bất chợt dâng trào thì nghiêm túc suy nghĩ lại: Nếu anh có đứng trước mặt mình lúc này, cảm xúc bên anh chỉ là cảm giác đứng bên người yêu cũ mà thôi…Cũng như câu nói của Triệu Vy trong tờ lịch tháng 2 này: "Tôi không mong quay về quá khứ, hiện tại đang khá tốt." ... Chân thành cảm ơn anh về món quà. Hi vọng sẽ gặp lại anh vào một ngày nào đó mà cả hai đã sẵn sàng trở thành là những người bạn tốt. :) ]]] 


*** 

[[[Thôi nhé, năm cũ qua rồi… Cười thật nhẹ để đón chào một tuổi mới bình yên hơn… Yêu lắm những giây phút được tự do, yên tĩnh như thế này…]]]

-Thy Anh-

Saturday, December 27, 2014

"1...2...3...Chia đôi lối về"

[Ma Kết thuộc tuýp người sống trong quá khứ. Nên lâu lâu, trong cuộc vui nào đó, họ vẫn hay buồn vu vơ, và chính lúc này họ cần một người hỏi han họ nhất, và sao lời hỏi han đó, mắt họ đã có thể rơm rớm nước mắt...]-Trích Hội những người cung Ma Kết (Capricorn)

Thật ra thì câu nói này phán quá chuẩn đấy chứ. Cũng chẳng hiểu tại sao dạo này cứ hay nghĩ đến một ai đó... xa rồi. Thật tâm mà nói thì trong lòng cảm thấy rất là ấm ức. Không được vui bởi vì những gì bản thân cố gắng thực hiện vì người ta đều bị người ta phủ nhận hoặc là không cảm nhận được. :( Biết rằng mọi chuyện giờ đây có lật lại thì kết quả cũng thế, nhưng tại sao không thể cho nhau một con đường riêng, một bước đi riêng thanh thản hơn?

Không muốn nghe lời xin lỗi, không muốn nghe lời hứa hẹn, càng không muốn nghe lời trách móc nặng nề. Cho dù người không thể cảm nhận được tình cảm mà mình đã trao thì bản thân cũng đã cố gắng hết sức. Mình đã cố gắng... tuyệt đối tin tưởng, tuyệt đối dành yêu thương trọn vẹn cho một người. Nhưng người vô tình không tin mình, không tin mình...

 "Nuốt nước mắt khẽ ôm anh ấm nồng, trong phút giây biệt ly trào dâng cay đắng đời nhau
Cơn gió nghe sao buồn, thổi qua cuộc tình, bao giờ ta lòng sẽ nguôi?"

Đến với nhau thật khó - chia tay thật dễ
Yêu nhau thật khó - người dưng thật dễ

Yêu xa mà... gần nhau khó lắm nhưng chia xa thì vô cùng dễ. Thứ có thể kết nối hai trái tim chỉ là hai chữ: "niềm tin". Bởi vì tin nên yêu, không tin thì sẽ không yêu nữa. Hóa ra, hóa ra... người không tin mình thì còn gì gọi là yêu. Hóa ra vạn lời nói yêu cũng không bằng một chữ "tin"... Hóa ra người đánh mất chữ "tin" còn trước cả mình cơ đấy... Hóa ra khi mình đánh mất niềm tin còn xót lại cũng chính là lúc đôi ta chia xa...

"Thì thôi anh ơi, hãy quên đi những chiều, tay nắm tay cùng nhau dạo trên khắp phố rộn vui
Có cây thông già, đứng bên hiên nhà, dường như đang khóc than duyên tình phai."



Trong tình yêu có nhất thiết phải nói ra ba chữ: "em yêu anh" "anh yêu em" không? Dĩ nhiên là "có" rồi. Đã từng rất nhiều lần tự tưởng tượng cái viễn cảnh sẽ nói với người ta câu ấy như thế nào? Trong hoàn cảnh nào? Và sẽ chứng kiến người đón nhận nó với cảm xúc ra sao?... Tưởng tượng rất nhiều... Nhưng trí tưởng tượng làm con người ta đi lệch hướng quá xa. Ai bảo mình sống thực tế chứ? thật ra mình cũng có lúc sống rất xa thực tế vì một ai đó... Nhưng cũng thật không ngờ ngày chấp nhận tình yêu của người lại là ngày cuối cùng hai đứa gặp nhau cho đến phút chia ly... thật không ngờ ngày nói yêu người là ngày hai đứa hoàn toàn chia xa... Và càng không ngờ, đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng ta có được thứ tình yêu mà người ta gọi là thiêng liêng. Qủa thật, tình đẹp nhất là tình dang dở...

"Người ơi hết rồi, hết thật rồi,phút chia ly em đang muốn không quay đầu
Vì em biết rằng nếu quay lại thì đôi chân em không thể nào bước nỗi."

[Người nói em sao ác thế; Người nói tại sao em xem người tệ đến vậy.]

Người nói mình ác cũng đúng. Nhưng biết làm thế nào? Chẳng phải im lặng là cách duy nhất để quên sao? Cứ ngỡ người hiểu tại sao mình phải làm như thế. Nhưng cũng từ lúc biết được người không cảm nhận được tình cảm của mình thì mình cũng có thể thông cảm vì sao người nói vậy. Bản thân chỉ mong rằng làm người dưng là cách duy nhất để không bị ràng buộc, để không phải tưởng tượng về một viễn cảnh lại có thể bên nhau, để mỗi người thanh thản mà đi trên hai con đường riêng biệt. Mình không muốn quay lại... Nếu quay lại thật sự chỉ có một mình thì mình sẽ lại ngã mất. Không đủ dũng cảm để có thể quay đầu lại... Tại sao lại cứ phỉ đau khổ như thế? Chẳng phải vì yêu sao?
Người không tệ... là mình quá tệ... mình tệ vì mình không thể làm cho người cảm nhận được tình cảm của mình. Mình tệ là vì mình đã không giữ được tình yêu của mình... là bản thân mình tệ thôi...

"Và em hiểu rằng, giữa đôi mình, chút dư âm vẫn đang cháy chưa nguôi lòng
Tàn đêm mất rồi, bước đi người, cất bước đi anh đi trước đi hời người ơi..."

Bản thân biết rằng: rất khó để có thể nói yêu một ai đó. Phải mất thời gian biết bao nhiêu lâu mới dũng cảm khẳng định mình yêu người. Nên việc ra đi một cách nhanh chóng thì chẳng phải là một điều dễ dàng. Và thú nhận với bản thân là đến nay... vẫn chưa quên được người. Tình vẫn còn âm ĩ lắm, người biết không? Nhưng... mình sẽ không cho người bất kỳ một cơ hội nào nữa. Người chọn con đường đó rồi... đi đi... và đừng quay lại. Lời cầu xin cuối cùng của một đứa con gái ngốc ngếch luôn tin người.

"1...2...3...Chia đôi lối về"

-Thy Anh-

Thursday, December 25, 2014

NOte 25.12.2014

Ngày 25/12/2014
Bệnh rồi!
Những lúc thế này mới thấy mình yếu đuối biết nhường nào.
Có người quan tâm, có người hững hờ.
Chẳng phải vì một điều gì đó mà trái tim yếu mềm sao?
Nếu bình thường thì chả cần một sự quan tâm nào cả. Cuộc sống của mình vốn dĩ đang rất hạnh phúc rồi mà...
Sự quan tâm đến đúng lúc... rất vui
Sự quan tâm đến đúng người... quả thật rất vui
Nhưng...
Lúc nào gọi là đúng lúc?
Ai mới được cho là đúng người?
Không biết nữa.! 
Mình đang tìm điều gì? đang tìm ai?
Cần một ai đó thực sự quan tâm mình thôi, khó đến thế sao?
...
Mệt rồi... Cũng chẳng cần sự quan tâm nào cả... Thật đấy!
Bởi những sự quan tâm đến vào ngay lúc này cung chỉ là một sự giả tạo hay chỉ là một lời nói tựa gió thoảng mây bay mà thôi.
...................................................................................................................................................................

Wednesday, December 17, 2014

Sống nhẹ nhàng và tựa giấc bình yên

Ngày hôm nay, tuy em không còn là một cô bé mới lớn, em cũng chưa phải là một quý cô chững chạc; Em khác xưa nhiều và cũng khác luôn với những dự định cho tương lai; nhưng suy cho cùng thì em vẫn là em mà thôi.

Em của ngày hôm nay, có vài thứ đã giảm đi trong em: Một chút sự ngây thơ; một chút của sự mơ mộng; một chút của trẻ con; một chút của sự hời hợt và một chút yếu đuối,... Nhưng bù vào đó là: Một chút của sự chín chắn, một chút của sự can đảm, một chút của sự tự do; một chút của sự lạnh lùng và một chút của sự mạnh mẽ... Cũng có thể vì thế mà em thích gọi ở tuổi của em là tuổi đẹp nhất.

Đắng cay cũng ném đủ rồi, ngọt bùi cũng ném đủ rồi... Em bỗng dưng thấy thật nhẹ nhàng. Nhìn lại những thứ đã trôi qua, em không còn nghe một tiếng thở dài nữa mà thay vào đó là một cái nhếch môi thật nhẹ. Nhìn vào tương lai, em không còn nhíu mày, lo âu mà thay vào đó là một tâm hồn bình thản nhất. 


Bây giờ, em đã hiểu rõ mọi chuyện rồi. Cuộc sống của em cũng chẳng khác gì bốn mùa của năm. Cũng có lúc nhộn nhịp, vui vẻ như mùa hè; Cũng có lúc bình lặng, thư thái như mùa thu; Cũng có lúc buồn lê thê với những cơn mưa mùa đông; Và rồi em biết rằng sau mùa đông sẽ là một mùa xuân ấm áp. Đó là hạnh phúc của em, là nơi của sự kết thúc và cũng là nơi của một sự khởi đầu mới...

-Thy Anh-

Tuesday, December 16, 2014

Đủ rồi...



-Thy Anh-


Monday, December 15, 2014

Cô đơn là gì?

Người ta nói nhiều về sự cô đơn, như nó đã trở thành một phần của cuộc sống, nhưng chẳng ai có thể chấp nhận được. Tôi vẫn luôn tự hỏi bản thân mình và những người bạn của tôi, cô đơn là gì?


Cô đơn là... khi nước mắt trực trào ra, chẳng một chiếc khăn chìa đến...

Cô đơn là... giữa bộn bề cuộc sống, ta không tìm được bến lặng...

Cô đơn là... khi có được vô vàn niềm vui, chợt nhận ra không có người chia sẻ...

Cô đơn là... khi những nỗi buồn được " thốt ra", chợt nhận thấy chẳng có một người " lắng nghe"...

Cô đơn là... giữa hơi ấm của gia đình, ta không tìm được sự đồng cảm...

Cô đơn là... giữa muôn ngàn cặp mắt chăm chú dõi theo ta, ta không bắt gặp được một ánh mắt chân tình...

Cô đơn là... bên những đứa bạn thân, ta không tìm được người trao gửi niềm tin...

Cô đơn là... trong vòng tay bạn bè, ta không tìm được sự sẻ chia...

Cô đơn là... khi quay cuồng trong ào ạt tin nhắn ta không tìm được một dòng chữ ngắn ngủi đang mong chờ...

Cô đơn là... giữa cái nóng bức của phố thị đông người, ta không tìm được chút ấm áp của tình thương...

Cô đơn là... bên cạnh anh nhưng trái tim ta không tìm được rung cảm...

Cô đơn là... khi ngột ngạt trong sự quan tâm, ta chợt nhận ra không có mộ cử chỉ thật lòng...

Cô đơn là... giữa nhịp sống hối hả vùn vụt trôi, ta không tìm được nhịp bước của đời ta...

Cô đơn là... khi đứng trước ánh lửa rừng rực cháy, ta vẫn cảm thấy cái giá lạnh len lỏi vào tim...

Cô đơn là... khi ta vấp ngã trên bước đường tấp nập, chợt nhận ra chẳng có một cánh tay...

Cô đơn là... khi đã bật khóc, chẳng có trìu mến một bờ vai...

ST- goctraitim.vn