Không muốn nghe lời xin lỗi, không muốn nghe lời hứa hẹn, càng không muốn nghe lời trách móc nặng nề. Cho dù người không thể cảm nhận được tình cảm mà mình đã trao thì bản thân cũng đã cố gắng hết sức. Mình đã cố gắng... tuyệt đối tin tưởng, tuyệt đối dành yêu thương trọn vẹn cho một người. Nhưng người vô tình không tin mình, không tin mình...
"Nuốt nước mắt khẽ ôm anh ấm nồng, trong phút giây biệt ly trào dâng cay đắng đời nhau
Cơn gió nghe sao buồn, thổi qua cuộc tình, bao giờ ta lòng sẽ nguôi?"
Đến với nhau thật khó - chia tay thật dễ
Yêu nhau thật khó - người dưng thật dễ
Yêu xa mà... gần nhau khó lắm nhưng chia xa thì vô cùng dễ. Thứ có thể kết nối hai trái tim chỉ là hai chữ: "niềm tin". Bởi vì tin nên yêu, không tin thì sẽ không yêu nữa. Hóa ra, hóa ra... người không tin mình thì còn gì gọi là yêu. Hóa ra vạn lời nói yêu cũng không bằng một chữ "tin"... Hóa ra người đánh mất chữ "tin" còn trước cả mình cơ đấy... Hóa ra khi mình đánh mất niềm tin còn xót lại cũng chính là lúc đôi ta chia xa...
"Thì thôi anh ơi, hãy quên đi những chiều, tay nắm tay cùng nhau dạo trên khắp phố rộn vui
Có cây thông già, đứng bên hiên nhà, dường như đang khóc than duyên tình phai."
Trong tình yêu có nhất thiết phải nói ra ba chữ: "em yêu anh" "anh yêu em" không? Dĩ nhiên là "có" rồi. Đã từng rất nhiều lần tự tưởng tượng cái viễn cảnh sẽ nói với người ta câu ấy như thế nào? Trong hoàn cảnh nào? Và sẽ chứng kiến người đón nhận nó với cảm xúc ra sao?... Tưởng tượng rất nhiều... Nhưng trí tưởng tượng làm con người ta đi lệch hướng quá xa. Ai bảo mình sống thực tế chứ? thật ra mình cũng có lúc sống rất xa thực tế vì một ai đó... Nhưng cũng thật không ngờ ngày chấp nhận tình yêu của người lại là ngày cuối cùng hai đứa gặp nhau cho đến phút chia ly... thật không ngờ ngày nói yêu người là ngày hai đứa hoàn toàn chia xa... Và càng không ngờ, đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng ta có được thứ tình yêu mà người ta gọi là thiêng liêng. Qủa thật, tình đẹp nhất là tình dang dở...
"Người ơi hết rồi, hết thật rồi,phút chia ly em đang muốn không quay đầu
Vì em biết rằng nếu quay lại thì đôi chân em không thể nào bước nỗi."
[Người nói em sao ác thế; Người nói tại sao em xem người tệ đến vậy.]
Người nói mình ác cũng đúng. Nhưng biết làm thế nào? Chẳng phải im lặng là cách duy nhất để quên sao? Cứ ngỡ người hiểu tại sao mình phải làm như thế. Nhưng cũng từ lúc biết được người không cảm nhận được tình cảm của mình thì mình cũng có thể thông cảm vì sao người nói vậy. Bản thân chỉ mong rằng làm người dưng là cách duy nhất để không bị ràng buộc, để không phải tưởng tượng về một viễn cảnh lại có thể bên nhau, để mỗi người thanh thản mà đi trên hai con đường riêng biệt. Mình không muốn quay lại... Nếu quay lại thật sự chỉ có một mình thì mình sẽ lại ngã mất. Không đủ dũng cảm để có thể quay đầu lại... Tại sao lại cứ phỉ đau khổ như thế? Chẳng phải vì yêu sao?
Người không tệ... là mình quá tệ... mình tệ vì mình không thể làm cho người cảm nhận được tình cảm của mình. Mình tệ là vì mình đã không giữ được tình yêu của mình... là bản thân mình tệ thôi...
"Và em hiểu rằng, giữa đôi mình, chút dư âm vẫn đang cháy chưa nguôi lòng
Tàn đêm mất rồi, bước đi người, cất bước đi anh đi trước đi hời người ơi..."
Bản thân biết rằng: rất khó để có thể nói yêu một ai đó. Phải mất thời gian biết bao nhiêu lâu mới dũng cảm khẳng định mình yêu người. Nên việc ra đi một cách nhanh chóng thì chẳng phải là một điều dễ dàng. Và thú nhận với bản thân là đến nay... vẫn chưa quên được người. Tình vẫn còn âm ĩ lắm, người biết không? Nhưng... mình sẽ không cho người bất kỳ một cơ hội nào nữa. Người chọn con đường đó rồi... đi đi... và đừng quay lại. Lời cầu xin cuối cùng của một đứa con gái ngốc ngếch luôn tin người.
"1...2...3...Chia đôi lối về"
-Thy Anh-

0 comments:
Post a Comment